道德经·第一章
dào kě dào fēi cháng dào míng
道 可 道 , 非 常 道 ; 名
kě míng fēi cháng míng wú míng
可 名 , 非 常 名 。 无 , 名
tiān dì zhī shǐ yǒu míng míng wàn
天 地 之 始 ; 有 , 名 万 物
wù zhī mǔ gù cháng wú yù yǐ
之 母 。 故 常 无 , 欲 以 观
guān qí miào cháng yǒu yù yǐ guān
其 妙 , 常 有 , 欲 以 观 其
qí jiào cǐ liǎng zhě tóng chū ér
徼 。 此 两 者 , 同 出 而 异
yì míng tóng wèi zhī xuán xuán zhī
名 , 同 谓 之 玄 。 玄 之 又
yòu xuán zhòng miào zhī mén
玄 , 众 妙 之 门 。
发表回复